A&E

A&E

A: Hôm đấy em đến một mình thôi cũng được. Cổ vũ anh.
E: Vâng, không bận gì em nhất định đến.
A: Anh giới thiệu em là bạn gái anh.
E: Anh giới thiệu em là bạn anh là được rồi. Nhìn em người ta biết là con gái rồi mà.
A: Em….
E: Em làm sao?
A: Vẫn đáng yêu
♥ ♥ ♥

E: Anh làm gì ở đó?
A: Anh phát quà và chụp ảnh với các cháu. Năm trước là vậy, năm nay chắc vẫn thế.
E: Thế em đến thì có quà không?
A: Là anh đây.
E: Quà ấy nặng lắm, em sao vác về được.
A: Cố lên em.
E: Cố rồi, nhưng không được.
A: Thế cứ để anh tự lăn về.
♥ ♥ ♥

Lâu lắm rồi, em vẫn cứ yêu anh ♥

Ranh giới…

Ranh giới…

Tôi sợ phải đứng ở những ranh giới, rất có thể lúc đó tôi sẽ ngã về phía tôi không mong muốn, ngã về phía mà không bao giờ tôi có thể trở về phía bên kia… Nhưng khi chưa đứng ở ranh giới thì tôi còn chưa thấy cần phải dừng lại…. sợ mà vẫn thích.

Và cuộc sống đặt xung quanh tôi rất nhiều những ranh giới, ranh giới giữa bạn và yêu, ranh giới giữa vật chất và ước mơ, ranh giới giữa lên và xuống, giữa được và mất, đôi khi giữa sống và chết, giữa thiên thần và ác quỷ, giữa tội lỗi và lương thiện, dối trá và chân thành… Ở đó, con người ta phải giằng xé, trăn trở để lựa chọn và quyết định không bước qua và đủ dũng cảm để quay trở lại.

Tôi nhớ trong hàng không có một điểm gọi là “điểm chết”, khi máy bay rơi qua “điểm chết” thì sẽ không bao giờ có thể bay lên được nữa, nhưng chỉ cần có thể khởi động lại máy trước “điểm chết” đó thì máy bay có thể bay lên. Đấy là một ranh giới giữa sống và chết, vượt qua nó là chết và không thể quay đầu. Cái khó đó là xác định được đâu là ranh giới để mình không vượt qua…

Và có những việc, phải bước qua ranh giới của nó mới đủ hiểu là có nên bước tiếp hay không, khi đã qua ranh giới đó rồi, người ta khó mà quay trở lại phía bên kia nhưng có thể rẽ sang một ngã khác và vứt bỏ tất cả những gì vốn có ở sau lưng, dù sao vẫn phải tiến tiếp về phía mới hơn của cuộc sống này.

Đôi khi tôi thấy như mình đã lớn vì biết dừng lại đúng nơi mà tôi có thể quay lại với điều tôi đã chọn và đã yêu. Khi đó thấy trân trọng hơn những gì mình đã tạo ra, thành quả mà mình đã đạt được và một phần tâm hồn mình đã ở đó mãi mãi không bao giờ mất đi.

Đôi khi tôi lại thấy mình trẻ dại, vượt qua ranh giới một cách dễ dàng để rồi không bao giờ có lại được những thứ quý giá mình đã từng có trong tay. Không làm lại được nữa, và dù có quay đầu lại để nhìn thì mọi thứ dần dần mờ nhạt đi, hối tiếc và đau đớn trước bất kỳ một sự gợi nhắc nào.

Tiếp theo, sẽ còn bao nhiêu những lần trẻ dại như vậy nữa, tôi thực sự không biết được, càng khó đoán với cái bản tính bất cần và tự do của mình. Cái tôi quá lớn thường đem lại sự cô độc cho chính nó mà thôi.

Ngày… tháng… năm…

Ở đâu đó trong trái tim bé nhỏ của em, anh luôn là một phần rất quan trọng. Đôi khi em dấu nó đi, quên nó đi và không muốn nhắc tới nó nữa nhưng em không thể chối cãi một điều, phần quan trọng đó luôn ở đấy, chẳng mất đi đâu cả. Và ngay lúc này đây, khi vừa có điều gì chạm vào nó, em lại thấy nghẹn ứ trong cổ họng và nhớ anh da diết.

Nhưng ranh giới đó, em không thể nào bước qua…

Ngày gió hiền

Ngày gió hiền

Đêm qua, nằm ngủ 1 mình trong phòng, gió mưa, sấm chớp, bóng tối vây quanh… tỉnh giấc quờ vội chiếc điện thoại rồi mơ màng ngủ tiếp… Sáng dậy đi làm, gió hiền lành se se, vài hạt mưa nhỏ rớt rơi.

Trái đất này vẫn thật tròn, để những điều cũ cứ quay đi quay lại gặp nhau, có những con người đi qua nhau rất lâu rồi bỗng dưng gặp nhau ngay trước mắt. Nghe nói vậy…. tôi thấy yên tâm. Có những mối duyên nợ, đeo đẳng rất lâu trong tâm hồn, biết là không làm gì được vẫn cứ chẳng thể dứt áo quay đi, đứng đó nhìn rồi có khi rơi nước mắt. Người quá nhạy cảm, hay đau nỗi đau của người khác, buồn cái buồn của người khác nhiều hơn cả chính mình.

Chợt nghĩ, sao có người lại có thể khiến người khác đau đớn đến vậy trong khi còn rất nhiều thứ tốt đẹp hơn có thể dành cho nhau. Người chủ bụng bắn mũi tên đi rồi, mũi tên bay đi là xong, người nhận những mũi tên đó mới đau đớn biết nhường nào, vết thương ấy đã lâu liền thì chớ, mà có liền cũng để lại những vết sẹo, làm sao mà quên.

Tu nhân tích đức biết bao giờ mới đủ cho một mũi tên độc, vừa được phóng đi…

Tôi vẫn mong những người tốt luôn có đủ sức mạnh để tốt ở những ngày tiếp theo, con đường này còn dài dài lắm.

Nếu không đủ yêu thương…. Thì thật khó mà bền lâu, tôi vẫn tin như vậy.

Có rất nhiều điều ở thế giới ngoài kia, tôi còn chưa biết và chưa chạm đến, cũng còn rất nhiều điều ở trong trái tim mình đang còn quá mong manh, cần thêm rất nhiều nghị lực, cần thêm rất nhiều trưởng thành để đối diện và để vượt qua.

Có một giây phút nào đó, ngỡ mình như mới vừa sinh ra, chỉ biết khóc…. khóc thật to đầy bỡ ngỡ. Và thấy mình bé nhỏ.

Cầu xin cho những con người ấy… được thứ tha.

Mỗi ngày khi tỉnh giấc, lại mong hôm nay có thật nhiều niềm vui để sẻ chia cho những tâm hồn cô độc.

Cũng là để thấy mình vẫn biết yêu thương…

 

Bạn còn muốn trở thành nhà biên kịch?

Bạn còn muốn trở thành nhà biên kịch?

Bạn là một nhà biên kịch? Nghe lãng mạn và rất tuyệt đấy chứ? Này nhé, bạn có vô khối thời gian, một ngày bạn hoàn toàn có thể ở trong căn hộ ấm áp và đầy đủ tiện nghi của bạn suốt 24 tiếng, nếu không thích ư, bạn nhấc điện thoại, “Alô, mày rảnh không, café nhá”, bạn xách túi bước ra ngoài , thời tiết rất đẹp, trên đường đến điểm hẹn, bạn có thể thả vài đồng vào chiếc mũ của người hát dạo, bạn tự nhủ, mình vẫn đang làm việc đấy chứ, tất cả những thứ mơ hồ không định hình đang diễn ra trong bạn chắc chắn nó sẽ là nguồn cảm hứng để bạn viết ra một kịch bản, và có thể lắm chứ, với kịch bản ấy bạn sẽ dành một giải thưởng cho kịch bản gốc xuất sắc, Cannes chẳng hạn. Ồ, có ai đánh thuế ước mơ đâu.

Rồi bạn về nhà, với đầy cảm hứng và chú mèo yêu nằm cuộn tròn trong lòng, bạn viết một câu chuyện đầy tính nhân văn. Một tiếng, hai tiếng, vẫn chưa nghĩ ra cảnh phim đầu tiên thật ấn tượng như bạn mong muốn, bạn nghe nhạc một chút để giải lao, sau những bản nhạc mượt như nhung bạn tiếp tục công việc, những cảnh phim thật tầm thường và quá quen thuộc mà bạn hình dung trong đầu làm bạn chán ngấy. Bạn là một nghệ sĩ, bạn phải có bản sắc, phải có cá tính riêng chứ. Nhưng làm thế nào để có cá tính , bản sắc riêng thì bạn chưa nghĩ ra. Bạn lại giải lao, ăn một chút đồ trong tủ lạnh, lau dọn nhà cửa sạch sẽ, tưới nước cho mấy chậu cây bé xinh và ngắm ngía chúng để làm tâm hồn bạn thư thái trở lại. Giờ thì bạn đã sẵn sàng để tiếp tục công việc, bạn trở lại với chiếc máy tính. Đêm khuya mất rồi, câu chuyện vẫn chưa được bắt đầu . OK, mai là một ngày mới, mình sẽ làm việc đó vào ngày mai. Bạn chui vào chiếc chăn nhẹ êm, thoang thoảng mùi nước hoa ấm áp, bạn tắt điện, và giờ là lúc cho những giấc mơ tuyệt vời.

Wow, tôi thực sự phấn khích rồi, bạn hãy cho tôi địa chỉ trường điện ảnh, tôi sẽ bỏ ra 5 năm, 10 năm cũng được ( không sao, cuộc đời rất dài! ) để học và trở thành một nhà biên kịch như bạn.

Nhưng( giá như trong kho từ vựng không có từ này) rất tiếc, tôi phải chia buồn với bạn, nếu bạn nghĩ biên kịch là một nghề như vậy thì nghĩa là bạn đang bay trên mây. Tôi sẽ giúp bạn hạ cánh ngay bây giờ.

Trước hết, tôi khảng định với bạn, biên kịch nghĩa là bạn phải làm việc như trâu, tới mức sẽ không ít lần bạn muốn thốt lên “Nghề khốn kiếp!”. 24 giờ một ngày luôn luôn không đủ cho một núi công việc mà bạn phải làm. Trông bạn chẳng có vẻ gì là nghệ sĩ cả và đừng ngạc nhiên khi thấy những nhà biên kịch hì hụi ngồi soạn những bản hợp đồng đầy những con số (họ dang mặc cả cho nhuận bút của họ đấy). Không lãng mạn chút nào phaỉ không? Chưa hết. Bạn muốn mình có một cái cổ cò tuyệt đẹp? Hãy trở thành nhà biên kịch ngay. Việc chờ đợi những nhà đầu tư trả lời sẽ giúp bạn có được điều ấy. Bạn làm nhà biên kịch, nguy cơ bị cảnh sát thăm hỏi là rất cao nếu có người nào đó tình cờ nghe được những cuộc điện thoại của bạn “Thằng đấy phải chết, không, không, chết như thế thì nhẹ nhàng quá, phải bằng dao, đâm thẳng vào tim…”, “Alô, làm đến đâu rồi, A(BCDE..) chết chưa, bên tớ đang kẹt quá, chưa nghĩ ra cách gì để chuyển ma túy đến XYZ…”vv và vv. Thật tuyệt phải không? Bạn vẫn có đủ can đảm để trở thành nhà biên kịch đấy chứ? Đừng nói với tôi bạn ngất rồi nhé. Chúng ta sẽ tiếp tục phơi bày những sự thật trần trụi về các nhà biên kịch.

Hãy ghé thăm nơi làm việc của họ. Xem nào. Trời ơi, chi chít những mẩu giấy dán trên tường ( xem họ ghi ở đó nhé: 1. Tôi nói rồi, hãy để tôi yên, hãy để tôi yên. 2. Đồ con bò ngu ngốc. 3. Đấm gãy hai cái răng…bạn chẳng hiểu gì phải không. Cảnh phim đấy. Chúng ta có muốn xem một bộ phim có những thứ đó không nhỉ? Ừm , có vẻ bạo lực một tí, nhưng…tôi muốn xem), máy tính chạy không ngừng nghỉ (con mèo yêu quý của bạn mùa đông sẽ chọn chỗ nằm trên nóc máy tính chứ không phải trong lòng bạn đâu), bút chì, bút ghi nhớ, tài liệu, giấy tờ, áo khoác, khăn len…tất tần tật mọi thứ biến nơi làm việc của họ thành một cái ổ. Đó là một từ hoàn toàn chính xác. Chúng ta đã có ổ mèo, ổ chuột, ổ lợn…giờ thì khám phá ra một từ mới ổ biên kịch! WoW. Thật tuyệt. Nhưng chưa hết. Nếu bạn là một nữ biên kịch, bạn chưa có gia đình, hàng xóm sẽ nghĩ gì về bạn? Họ thấy bạn không dắt xe đi làm lúc 7 giờ sáng và trở về lúc 5 giờ chiều, thay vào đó, họ thấy bạn đóng cửa ở trong nhà suốt ngày, đợi trời tối, bạn mở cửa đi ra ngoài ( không khí tự nhiên luôn tốt cho sức khỏe, phải hít thở khí trời cho thật khỏe mới mong kiếm nhiều tiền chứ nhỉ ). Họ nghĩ gì về bạn? Đoán xem nào? Suỵt suỵt, đừng để cho chàng trai mà bạn đang nhăm nhe nghe thấy những lời họ bàn tán về bạn nhé. Còn nếu bạn đã có gia đình. Ôi Ôi ôi, tôi không dám nghĩ tới điều đó, tôi sẽ làm thế nào nhỉ với những kịch bản đang dang dở trong khi những đưá con gào khóc, những chậu quần áo khổng lồ, những căn phòng bừa bộn, những khoản tiền phải thanh toán…

Vậy nên, khi bạn muốn trở thành một nhà biên kịch, bạn phải có lòng can đảm, can đảm như những người hùng ra trận, và còn hơn thế nữa, bạn không chỉ chiến đấu với những kẻ thù bên ngoài, bạn phải chiến đấu với cả chính bạn.

Công việc viết kịch bản khiến bạn phải dồn toàn bộ tâm trí, sức lực, thời gian nhưng không phải là chuyện hiếm nếu bạn phải quẳng kịch bản mà bạn mất cả tháng trời để viết vào thùng rác và bắt đầu lại từ đầu. Đó thực sự là một điều khủng khiếp nhưng nó sẽ cho bạn thêm nhiều bài học. Bạn hoàn toàn chưa hài lòng nhưng bạn ngại làm lại, có thể bạn may mắn, một nơi nào đó sẽ mua nó. Nhưng hãy đặt mình vào vị trí một người xem, bạn có muốn xem một bộ phim như vậy không? Đó là một lần bạn phải chiến đấu với mình. Kiên nhẫn làm lại để có một kịch bản tử tế hay bán quách nó đi, muốn ra sao thì ra, tôi không quan tâm, tôi chỉ cần tiền vào túi tôi?

Đó là những cuộc chiến lớn, còn những cuộc chiến nhỏ hơn. Bạn có một kho báu thời gian, bạn làm việc mà không có một vị sếp nào giám sát, trong khi đang viết, gặp phải một tình huồng mà bạn chưa thể giải quyết, bạn đứng dậy đi ra ngoài, ăn thứ này một tí, nghe thứ kia một tí, bạn vào mạng xem thiên hạ sống chết thế nào…Tất nhiên làm những việc đấy thì dễ chịu hơn so với việc đau đầu nghĩ cách giải quyết tình huống. Thế nhưng nó ngốn của bạn ối thời gian và bế tắc thì vẫn còn nguyên đó. Thế nên bạn phải chiến đấu với mình. Không phải một lần đâu nhé. Rất rất nhiều lần đấy. Biên kịch giỏi đồng nghĩa với việc bạn là một người vô cùng can đảm.

Bạn vướng vào một mê cung mạng nhện các mối quan hệ lằng nhằng với cả tá nhân vật, câu chuyện thì luẩn quẩn không thể đi tiếp được, bạn muốn quẳng ngay kịch bản ấy đi để bắt đầu một cái khác đang gây hứng thú hơn cho bạn. Có nên không? Không. Bạn phải tiếp tục chiến đấu chứ. Bạn là nhà biên kịch kia mà !

Biên kịch ư? Nghĩa là ban thất bại nhiều hơn thành công, nghĩa là không thiếu những buổi sáng bạn thức dậy với cảm giác váng vất chóng mặt, trên cổ như đeo một chiếc vòng nặng trĩu những hoài nghi…và…và…và không ít lần bạn nghĩ đến cái chết. Đó hoàn toàn là sự thật.

Thế nào, bạn vẫn muốn trở thành một nhà biên kịch đấy chứ?

Còn tôi, tôi sẽ nói gì? Tôi yêu nghề biên kịch. Thật đấy!

Không tin ư, bạn thử đi. Tôi cá bạn cũng sẽ yêu mê đắm như tôi đang yêu.

NBK Trần Thị Thu

Có những thứ như là tình yêu

Có những thứ như là tình yêu

Reblogged from Uỗm béo:

Click to visit the original post

Có tý bia, câu chuyện ngày xưa lại cứ dội về, điên đảo cả một vùng thương nhớ…

Giang tròn mắt, có những chuyện giờ tôi mới kể, giờ tôi mới dám kể khi mọi thứ chẳng còn động chạm đến ai.

Thế đấy, thế mà cứ tưởng người tôi yêu thực sự là anh, hóa ra anh cũng là một phần trong những quay cuồng của tôi ngày đó, một cách để trả thù, một cách để lấp khoảng trống, một cách để trải nghiệm cái thứ được gọi là “tình yêu”… lúc đó tôi chưa yêu anh như sau này…

Read more… 630 more words

Có những thứ như là tình yêu

Có những thứ như là tình yêu

Có tý bia, câu chuyện ngày xưa lại cứ dội về, điên đảo cả một vùng thương nhớ…

Giang tròn mắt, có những chuyện giờ tôi mới kể, giờ tôi mới dám kể khi mọi thứ chẳng còn động chạm đến ai.

Thế đấy, thế mà cứ tưởng người tôi yêu thực sự là anh, hóa ra anh cũng là một phần trong những quay cuồng của tôi ngày đó, một cách để trả thù, một cách để lấp khoảng trống, một cách để trải nghiệm cái thứ được gọi là “tình yêu”… lúc đó tôi chưa yêu anh như sau này…

Nhìn lại mớ bòng bong đó, nó đang rối tinh và bùng nhùng lắm, tôi thích người này vì người kia rời bỏ tôi, tôi thích người kia vì người này đã có người khác,… cứ thế tôi càng thêm bơ vơ, đơn độc và đau đớn. May thay cuối cùng tôi cũng rời xa tất cả, tất cả cũng rời xa tôi để tôi lại có “không gì cả” như tôi vẫn có…

….Hôm đó là một buổi tối muộn….

Tôi uống rượu và bắt đầu ba hoa về những câu chuyện cười, tôi chẳng cần biết người ta sẽ nghĩ gì về mình, cũng chẳng cần biết người ta sẽ nhìn mình với ánh mắt ra sao. Rồi tôi khóc, khóc vì một niềm hy vọng lớn vừa mới sụp đổ trước mắt, tôi vẫn từng mong với tất cả sự cố gắng ấy của mình anh sẽ chạy đến bên tôi cầm tay tôi và ôm tôi thật chặt…. Bảo Bình vốn mộng mơ, càng mộng mơ trong tình yêu, càng dễ đổ vỡ và thất vọng với cái thực tế hết sức bình thường đấy…. Rồi tôi không cần biết những ngày tiếp theo sẽ ra sao, tôi  dấn thân nhiều hơn vào những rắc rối mới…

…Rắc rối thêm những rắc rối khi tôi đem lòng mộng mơ về một người khác… rồi một người khác nữa…

Tôi đặt dấu chấm cho tất cả những chuyện này là sinh nhật tuổi 27 của mình…

Thật lòng muốn nói lời xin lỗi… xin lỗi một thời nông nổi và quanh co.

…Những ngày sắp tới…

Bảo Bình chẳng thể hết đi bản tính mộng mơ của mình, chẳng hết được khát khao tự do và tò mò về cuộc sống, chẳng hết nổi những đam mê khám phá tìm tòi… Chỉ là đôi khi nhận ra, khi người ta thả cho mình bay lên cao quá thì cần biết rằng, ở mặt đất ta sẽ chẳng là ai.

Khi nào mỏi cánh, hãy chọn một nơi vắng vẻ và ngủ thật say, phải luôn biết tự chăm sóc bản thân vì sẽ thường xuyên không có ai bên cạnh.

Có những thứ rất giống với tình yêu, nhưng đó chỉ là một tình thân đặc biệt. Tôi luôn muốn ôm anh thật chặt nhưng chưa hề muốn hôn anh…

Mẹo hay: Kẹp nơ từ dây ruy-băng

Mẹo hay: Kẹp nơ từ dây ruy-băng

Những dải ruy-băng nhỏ cùng một chút khéo tay sẽ giúp bạn tạo thành những kẹp nơ nhỏ để cài lên tóc, vừa nhẹ nhàng vừa xinh xắn.

Chuẩn bị: Dây ruy-băng màu ưa thích (đỏ, xanh, tím), kẹp tóc trơn, kim chỉ và kéo.

 

 Thực hiện

Bước 1: Tạo bông hoa.

-      Vắt dây ruy-băng chéo lên nhau từ phải qua trái.

 -      Tiếp tục vắt nửa này chồng lên nửa kia của dây ruy-băng cho đến khi hết đoạn ruy-băng còn lại ở hai đầu.

 

 -      Giữ hai hai đầu phần ruy-băng còn lại. Dùng tay kéo một đầu của ruy-băng để tạo thành hoa.

 

-       Dùng kim chỉ khâu chặt phần dưới bông hoa lại

 

 Bước 2: Biến màu kẹp tóc. Dùng dải ruy băng nhỏ quấn lên kẹp tóc trơn để tạo thành chiếc kẹp màu xanh.

 

 

Bước 3: Gắn bông hoa nhỏ lên để tạo thành chiếc kẹp hoa xinh xắn.

Có thể tạo ra những chiếc kẹp tóc với màu sắc bạn ưa thích như màu xanh lơ, màu da cam, đỏ…

 

 

Cho một chiều vàng nắng…

Cho một chiều vàng nắng…

Nắng mới, vàng óng, nồng và khô khốc….

Tôi thích nhất không khí của sáng sớm, mát mẻ và thoáng đãng, tôi mặc chiếc áo hai dây và quần cộc bật dậy khỏi giường, rồi ra ban công ngắm nghía bình minh tỉnh giấc, sự im ắng của những nhà hàng xóm, ngày mới với biết bao điều đang chờ ở phía trước, rất thường xuyên tôi biết mình phải làm gì trong ngày hôm đó, chỉ để một khoảng trống nhỏ để nhét những bừa bãi luộm thuộm của mình…

Thời gian này tôi ít sầu thương, tiếc nuối hay khắc khoải về một con người hay một thứ gì đã qua, cuộc sống nhàn tênh và ít đi những vướng víu. Có thể vì những gì đã qua thì cũng qua lâu rồi, những thứ mới vừa lướt qua thì như một cái chạm hờ, dù sao cũng đã hết những bay bổng và mơ màng cũ kỹ ấy,… Hết thời gian cho nó rồi.

Chắc là tôi thực tế hơn, hoặc là tôi đã đem mơ mộng của mình đặt vào những điều khác…. không phải tình yêu. Cảm giác này tôi thích, nó khiến tôi mỉm cười nhiều hơn, thời gian vu vơ chuyển thành những câu chữ biết cười, cười tôi, cười thiên hạ. Facebook của tôi đợt này nhộn nhịp hơn, người ta thích những nụ cười và sự vui vẻ để xoa dịu đi những trăn trở của cuộc đời. Tôi chiều nhân gian và chiều chính mình bằng cách nở những nụ cười ở khắp nơi tôi có thể, nước mắt cũng từ đó khô dần đi.

Rồi thì có tiếng trẻ con cứ tíu tít quanh mình… Tôi cần đáng yêu để dạy các con cách thấy mình đáng yêu như thế, những bé con đó luôn làm sự trẻ thơ trong tôi sống dậy, uốn éo vặn vẹo và nhảy nhót tung tăng.

Và thấy nhớ tuổi thơ của tôi, nhớ thứ tình cảm sáng trong mà sâu sắc của một cô bé 5, 6 tuổi, thích ăn cà chua và ngồi vẽ quả cà chua như đó là niềm đam mê duy nhất, là tình yêu duy nhất, rồi thì ấn tượng đến tận bây giờ… Ai đó đã bảo rằng, “những điều chạm đến tận trái tim”…

Ngày có nắng, nắng vàng… và nắng cháy….

Tôi vẫn giữ thói quen xem tivi và theo dõi nhân vật đó hàng ngày, chúng tôi cách nhau một lớp kính mờ, rất gần như là tôi có thể chạm nhẹ vào đó. Khoảng cách ấy đủ để tôi thấy yên ổn ở một góc tâm hồn. Tôi vẫn mong nhân vật đó cười vì nụ cười ấy luôn khiến tôi ngủ ngon hơn sau những ngày mệt nhọc ^ ^.

Nụ cười mà tôi từng rất mong sẽ được thấy mỗi ngày….

Con hủi

Con hủi

…Xtefchia! em không thể! em không bao giờ được chết!

em không thể giết anh trong cơn mê mải triền miên

xtefchia!… hãy trở về… cứu lấy anh, một hồn mê chếnh choáng

mãi mãi giữa dòng đời, anh quờ quạng… tìm em…

Có lần tôi đã hỏi: “Làm sao để có một tình yêu vĩnh cửu?” Cô em gái trả lời ngay lập tức: “Thì một trong hai người hoặc cả hai phải chết đi”. Tôi giật mình, “hình như là vậy”…

Thế nhưng vẫn xót xa khi thấy một cặp đôi nào đó yêu nhau đến thế vẫn cứ phải chia lìa cho dù đó là trong tiểu thuyết. Chuyện không có thật hay có thật thì những sự chia xa vẫn cứ khiến cho người ta đau đớn và chợt thấy mình ở đâu đó giữa câu chuyện kia.

Tôi chưa đọc “Con hủi”, cũng không có ý định đọc nó, nhưng không hiểu sao lúc này đây thấy bản thân có chút gì đó giống cô gái trong chuyện, cô gái bị rất nhiều người khác gọi cô là “con hủi” không phải vì cô bị bệnh hủi, không phải vì cô xấu xí, không phải vì cô ngu đần, chỉ là vì cô ở tầng lớp khác họ, tầng lớp bình dân.

Đã có rất nhiều khi tôi ngồi giữa một đám người ở một tầng lớp rất khác, tôi không sợ họ, không ghét họ, không ghen tỵ với họ nhưng thật sự lạc lõng khi ở đó. Thế giới ấy không xa lạ nhưng chẳng có thứ gì ở đó phù hợp với tôi hoặc dành cho tôi. Như việc tôi xem một bộ phim trên tivi, tôi thấy những con người ở đó, nghe được họ nói, hiểu họ, yêu quý họ, thích họ, mê mẩn họ nhưng không bao giờ tôi là một phần trong đó, không bao giờ.

Thế giới của tôi là một vùng quê, nơi tôi vẫn mặc chiếc quần đùi ngắn chạy chơi trên những bờ ruộng, bắt châu chấu về cho ngan ăn, lang thang cả buổi trưa theo anh đi câu ếch, trốn học đào ngó sen và chơi trốn tìm ở bãi tha ma vào những đêm trăng sáng. Tôi thích đi bộ ra bờ sông nhìn nước chảy và lim dim ngủ dưới những gốc cây to. Tôi thích nằm dài trên chiếc võng, đu đưa giữa vườn, thích đùa nhau trên những đống rơm khô và tung tăng đi xem hội làng cùng bạn bè hàng xóm.

Có nhiều khi tôi tưởng rằng mình biến thành một cô gái hiện đại, quen với nhịp sống phố phường, quen với những bữa tiệc tại nhà hàng, những ly rượu vang hay những quán café đèn điện nhấp nháy. Tôi cố hòa mình vào không khí đó, những sắc màu rực rỡ lung linh, kiểu cách của tiểu thư và công chúa hay sự lịch lãm của người quý tộc…

Nhưng không!

Tôi thích đi ăn cỗ ở quê, anh chị em cùng nhau làm rồi cùng nhau ăn và cùng nhau dọn, chuyện trò rôm rả từ sáng sớm tinh mơ đến tận tối mịt mới về. Thích mâm trên của các cụ nhìn xuống mâm dưới tìm con dâu con rể nhà mình rồi kể cho nhau nghe. Các chị ngồi cùng nhau kể cho nhau về những ông chồng đang ngồi mâm bên cạnh, thi nhau chúc rượu cậu em rể mới về. Lũ trẻ con chạy ra chạy vào tay cầm nắm xôi và miếng giò gọi nhau ý ới, một lúc là thấy khóc rồi lại thấy cười.

Có vẻ…

Ai đó ở thế giới khác với thế giới tôi đã sinh ra và lớn lên ấy, quá khác nhau để chỉ có một bước nữa thôi là đến bên nhau rồi. Nhưng chẳng ai có thể bước tiếp…

Điều đó giữ chúng tôi không bao giờ mất nhau…cũng chẳng bao giờ có thể bên nhau.

Tôi lại chăm chú theo dõi nhân vật đó trên tivi, mơ ước một ngày anh bước ra khỏi đó và đến bên tôi … như đã từng như thế.

Tôi hỏi Mai: Nếu cậu ở trong hoàn cảnh của cô gái đó, cậu sẽ làm gì?

Mai nói: Thì tớ cũng yêu anh ấy cho đến chết mới thôi.

Tôi cũng tự hỏi nếu mình ở trong hoàn cảnh của cô gái đó, tôi sẽ làm gì?

Tôi chưa trả lời được, nhưng tôi không muốn tôi chết trước đám cưới của mình… Và chẳng muốn ai đó “mãi mãi giữa dòng đời, anh quờ quạng… tìm em”…

 

Chồng ơi vợ lại thất tình

Chồng ơi vợ lại thất tình

Vợ tự hỏi sẽ còn bao nhiêu lần thất tình nữa thì chồng mới thèm ló cái mặt ra và nói với vợ rằng “Chồng yêu vợ nhiều lắm” rồi thè lưỡi mà nói tiếp “Xin lỗi vì đã làm vợ đợi lâu”.

Vợ rất muốn hai đứa mình cứ tưng tửng nói nhau trên face khiến thiên hạ phải toét cái miệng ra mà cười nhưng cũng đầy ghen tỵ vì tình yêu ẩn đằng sau những ngôn từ hết sức buồn cười đó. Vợ rất muốn mỗi ngày lại nghĩ ra một thứ mới lạ và bắt chồng phải làm cá chỉ vàng để thí nghiệm cho trò mới đó, chồng chẳng ngoan ngoãn nghe theo đâu nhưng cũng vì yêu vợ nên thôi thì chiều “con mẹ ấy” một lần này, nốt lần này nữa cho xong.

Có rất nhiều điều vợ muốn làm cùng chồng chứ không muốn cứ phải thất tình thêm vài lần với người này rồi lại người nọ nữa đâu.

Lần này vợ đã một mình thích người ta gần nửa năm trời, người ta cũng không thích vợ trong ngần ấy thời gian, có điều người ta thích cái cách vợ thích người ta và thấy vợ tốt quá nên chẳng nỡ làm vợ buồn ngay từ đầu, cho vợ hy vọng một chút đã rồi mới thất vọng chứ, ai lại thất vọng luôn thì chán chết. Vợ thì lại chậm hiểu quá, mất công người ta dùng hết cách này rồi đến cách khác để giải thích cho vợ hiểu rằng: “người ta không thích gì vợ cả” cả mấy tháng trời. Khổ thân người ta. Vợ thì gà nên cứ phải nói toẹt ra mới hiểu, thế nên nhiều khi bị người khác bảo là “ngơ”. “Ngơ” như vợ chả tốt hơn chán vạn người ấy à. (ngơ mới chịu khó chờ chồng đến giờ phút này chứ, không thì đã… từ lâu rồi).

Chồng à, không phải vì vợ đang thấy rất là tức ở ngực, nghẹn ở cổ và nhức ở mắt mà muốn chồng ôm vợ một cái thật chặt đâu. Chỉ là vì hôm qua soi gương vợ thấy mình chẳng trẻ như hồi mình 18 tuổi nữa, và vợ bắt đầu mỏi lưng nếu ngồi không dựa 5 tiếng liền rồi, cũng thấy muốn ôm chồng một cái nữa. Chồng không muốn ôm vợ một cái đúng không, biết mà, phải ôm nhiều cái chứ. Sao cũng được, miễn là chồng ở bên vợ lúc này.

Chồng có biết cái cảm giác nghe người ta nói thẳng với mình là người ta không thích gì mình nó thế nào không? Lại còn bảo đã cố gắng nói điều đấy ra từ lâu rồi nhưng vợ lại hiểu lầm nữa chứ. Quả là khó tả hết biết. Vậy là chỉ một lúc thôi mặt vợ ngập đầy nước mắt nước mũi, rõ chán, vừa mới chiều đi đắp mặt sữa chua xong, giờ khéo hỏng hết mất. Vợ cứ vừa ngồi thu lu một chỗ vừa quệt mũi vào tay áo rồi ống quần, thật bi đát quá thể. Lúc đó chắc vợ xấu ghê gớm, bình thường thì đã chẳng đẹp đẽ gì rồi mà giờ lại thế nữa, vợ chẳng dám soi gương, sợ cả đêm không ngủ được vì ác mộng.

Đau đớn lắm chứ chẳng thích thú gì đâu. Chồng đừng bao giờ khiến vợ lâm vào hoàn cảnh đó nhé, cơm sẽ chẳng ngon nữa mà canh cũng chẳng ngon luôn. Ai mà xấu thế lại đi nấu ăn được cơ chứ.

Thế là, chồng ạ, vợ chính thức thất tình lần nữa rồi.

Hoàn cảnh lúc này của vợ rất giống với lời bài hát mà cuối tuần vừa rồi vợ được dạy trong chương trình hướng đạo sinh. Để vợ hát cho nghe đây này:

Một ngày kia tôi thấy chim non.

Chim nó nhảy nhảy nhảy.

Và tôi kêu chim hỡi chim ơi

Đừng bay nữa mà lại bên tôi

Chim chim ơi hãy bay vô lồng xinh xắn này đi

Và chim kia lúc lắc đuôi con.

Chim không muốn lồng chim bay đi.

Vợ giống cái lồng ấy nhỉ, khổ thân vợ chưa. Thế nên chồng cần thương và yêu vợ hơn nhiều đấy nhé. Lồng này lồng sắt lồng son chứ chẳng phải lồng thường đâu đấy nhá.

Chồng à, vợ thấy nhớ chồng biết bao và chẳng muốn thất tình thêm một lần nào nữa. Mặc dù tính đến giờ thì tổng số thời gian vợ dành cho thất tình không nhiều nhưng đó thật sự là những khoảng thời gian khủng khiếp. Thật đấy.

         Vợ: Chồng à, về ăn cơm đi.

Chồng: Đi ăn phở đây.

     Vợ: Ờ, thế ăn phở xong rồi về ăn cơm nhé.

Chồng: Ăn phở xong thì no rồi còn cơm gì nữa.

     Vợ: Ờ, thế ăn phở xong rồi về ăn đòn nhé.

Chồng: Ôi, thế thà ăn cơm còn hơn.

     Vợ: Thế về ngay đi.

Chồng: Để chồng ăn nốt bát phở đã chứ.

Hư thân thật ^ ^